The family (2013) – Gia Đình Mafia – Ten Tickers Movie Review

0
221

Một bộ phim về tội phạm đen tối nhưng lại hài hước không cùng, thật hấp dẫn đúng không nào. Chào mừng các bạn quay trở lại với Ten Tickers và ngay sau đây sẽ là review ngắn gọn về một bộ phim được sản xuất năm 2013, The Family.

The Family là câu chuyện xoay quanh gia đình Manzonis, một gia đình mafia khét tiếng đã lẩn trốn và di chuyển xung quanh nước Pháp kể từ khi gia trưởng Giovanni  khai báo ra danh tính tên cướp đồng nghiệp của anh ấy với Feds. Giovanni và vợ của ông ta Maggie, cô con gái Belle và cậu con trai Warren đã trở thành một cái gai trong mắt đặc vụ chương trình bảo vệ nhân chứng, Robert Stansfield trong suốt mười năm qua, bởi vì những hành vi tâm thần thường xuyên của họ liên tục ảnh hưởng đến những hoạt động bí mật của chính phủ Mỹ.

Giovanni đã cùng gia đình mình tái định cư tại thị trấn buồn tẻ Normandy, nơi mà dường như từ cái nhìn đầu tiên đã thấy những tên tội phim có thể có được cuộc sống lặng lẽ với lý lịch không bị vấy bẩn. Tuy nhiên, như người ta vẫn thường nói, thói quen cũ sẽ rất khó để thay đổi và tất cả mọi người trong gia định Manzonis bắt đầu vướng vào vòng xoáy của sự rắc rối, và sớm hay muộn, chúng sẽ là ràng buộc  gây nên sự chú ý không mong muốn từ những tên đang điên cuồng tìm kiếm tiền thưởng ngang giá với cái đầu của Giovanni.

Nhà làm phim Luc Besson cùng đạo diễn La Femme Nikita, đồng tác giả/ nhà sản xuất với bộ phim Transporter và Taken đã tạo nên được những thiết lập tốt đối với thể loại tội phạm hành động Mỹ trong  những kịch bản của mình và The Family đã giữ vững được truyền thống tốt đẹp đó. Besson đã chỉ đạo dự án này bên cạnh việc cùng chắp bút cho kịch bản chuyển thể trên màn ảnh rộng, vì vậy, sản phẩm cuối cùng ra mắt khán giả là một bộ phim đầy châm biếm, bình luận về xã hội, đạo đức nhưng vẫn xen vào đó là một vài yếu tố hài hước đầy thu hút.

Nhìn  bề mặt, câu khẩu ngữ được dùng cho cuốn tiểu thuyết gốc của Benacquista: “Hãy tưởng tượng Sopranos được chuyển sang vùng nông thôn Pháp”, dường như có thể áp dụng được với The Family, nhưng cách tiếp cận của Besson về New Wave Pháp, phân tích chủ đề về những tên cướp vùng ngoại ô bằng cách thay đổi các hoạt động về vùng nông thôn Châu Âu. The Family không phải tác phẩm tốt nhất của Besson, nhưng ông và đồng tác giả Michael Caleo – người hiểu biết ít hoặc nhiều về tái kiểm tả các huyền thoại xã hội đen chống anh hùng sau khi đã làm việc chỉnh sửa bản thảo của The Sopranos – rất thành công trong việc đưa ra một bộ phim thú vị nói về cách mà Hollywood tán dương phong cách sống của những tên cướp.

Hai phân cảnh đầu tiên trong kịch bản của Besson và Caleo xoay quanh việc khai thác bè phái của gia đình Manzonis, trước khi dòng tường thuật tăng tốc độ để đi đến những hành động cuối cùng. Câu chuyện khôn ngoan, bộ phim thú vị nhất là khi xem xét các vấn đề như nỗi ám ảnh của người Châu Âu đối với văn hóa nhạc pop của Mỹ, ngoài ra còn sử dụng sự châm biếm hài hước để khám phá ra làm thế nào mà một gia đình thuần mafia có thể hoạt động lâu dài. Một lưu ý liên quan  nữa chính là số lượng hợp lý những nguồn nguyên liệu tự phản trong bộ phim, cho dù là lúc thử vai vua trộm De Niro và Pfeiffer – người đã thủ vai vợ của tên trộm. De Niro và Pfeiffer đều có những màn biểu diễn thực sự tốt trong The Family, cùng một lúc họ tự thân mổ xẻ được nhân vật của mình để khán giả có thể cảm nhận một cách sâu sắc qua nhiều khía cạnh, chiều hướng, dĩ nhiên là thuộc bối cảnh của bộ phim. Tương tự như vậy, Dianna Argon với vai diễn nhân vật Belle Blake dường như có vẻ là mang lại nhiều niềm vui nhất trong khi tái hiện lại hình ảnh cô gái tuổi teen bình thường trên đất Mỹ, có thể là giống trong Glee hay I Am Number Four. Điều này cũng có thể đúng như ở mức độ thấp hơn Argon đối với D’Leo, nam diễn viên thủ vai người con trai thông minh chưa từng phạm pháp trong câu chuyện.

Jones với màn biểu diễn vai người hà tiện vô nghĩa, nhưng anh ấy ít nhất có vẻ là thoải mái trong bộ phim này, không giống như những bộ phim bom tấn gần đây của mình. Trong khi đó các diễn viên phụ bao gồm Jimmy Palumbo, Domenick Lombardozzi, Stan Carp và Vincent Pastore – tất cả đều có được những khoảnh khắc riêng để tỏa sáng, phù hợp với tính chất của The Family.

The Family không được Besson thể hiện một cách tốt nhất nhưng nhà làm phim lại một lần nữa chứng minh được rằng ông là một người kể chuyện biết cách để tạo nên điện ảnh nghệ thuật Châu Âu theo nhiều cách hơn những gì bạn có thể tưởng tượng.  Đây cũng có thể coi là một bộ phim thành công về mặt thương mại khi đem lại cho các nhà đầu tư gần gấp ba số tiền 30 triệu USD bỏ ra. Còn lý do gì ngăn cản các bạn thưởng thức bộ phim này nào. Hãy chia sẻ những suy nghĩ với chúng mình thông qua phần comment dưới đây. 

LEAVE A REPLY