Silver Lining Playbook (2012) – Tình Yêu Tìm Lại – Ten Tickers Movie Review

0
221

Hài hước, điên rồ, nhưng cũng lại mang đầy những dư vị yêu thương. Tác phẩm tâm lý lãng mạn mới nhất của đạo diễn bậc thầy David O. Russell sẽ cho bạn thấy được sức mạnh của tình yêu thương giữa những tâm hồn tuy thương tổn nhưng mạnh mẽ. Họ đã vượt lên chính những vết thương còn rướm máu của mình để đấu tranh cho hạnh phúc, để đến với nhau thật trọn vẹn. Chào mừng bạn đến với Ten Tickers, và sau đây là review về bộ phim Silver Lingings Playbook.  

Trong bộ phim The Fighter, đạo diễn David O. Russell đã cho thấy phong cách làm phim đặc trưng của mình với thể loại drama hài hước xoay quanh cuộc sống của những người thuộc tầng lớp lao động. Và bộ phim tiếp theo của ông, Silver Linings Playbook, là minh chứng rõ ràng cho thấy Russe đang làm rất tốt lựa chọn của mình. Lấy bối cảnh tại Philadelphia, câu chuyện theo chân Pat Solitano (thủ vai bởi Bradley Cooper) trên đường về nhà từ viện tâm thần. Anh đã từng là một giáo viên, nhưng sau đó bị sa thải và tống vào viện vì hành động nông nổi trong một phút suy sụp tinh thần. Việc Pat ra viện rất được mẹ anh ủng hộ, nhưng còn bố anh, cũng tên là Pat (do Rober De Niro đóng) lại không cho rằng quyết định này là đúng đắn bởi ông không chắc chắn lắm với tình trạng tinh thần dễ bị kích động của anh, chưa kể đến việc anh vẫn còn mắc kẹt trong ảo tưởng rằng cô vợ cũ Nikki vẫn còn yêu mình da diết.

Nhưng đến khi Pat gặp Tiffany (do Jennifer Lawrence thủ vai), một cô gái cũng vừa mới gặp phải một cú sốc tinh thần lớn do mất đi người thân, một sự cuốn hút mạnh mẽ và kỳ lạ bắt đầu diễn ra giữa họ, hai con người còn mang trong mình nhiều tổn thương, và bằng một cơ may nào đó, có thể họ chính là tia sáng hy vọng của nhau, là cầu vồng tươi đẹp sau cơn giông mà những người yêu thương họ hằng mong mỏi.họ có thể tìm thấy.

Silver Linings Playbook tiếp tục là một tác phẩm thành công xuất sắc của David O. Russell, và là minh chứng cho lựa chọn đúng đắn của ông trong thể loại phim mà ông định hướng. Vừa đạo diễn vừa viết kịch bản chuyển thể từ cuốn sách cùng tên của Matthew Quick, Russell làm phim hài lãng mạn hay chẳng kém đề tài thể thao của The Fighter, vẫn là cách xây dựng cao trào bằng những cảnh quay gọn ghẽ, thông minh, nhân vật tuy hơi lập dị nhưng thoại thì sắc lẹm ráo hoảnh.Mặc dù đôi khi bộ phim có hơi mất phương hướng, thế nhưng từng cảnh phim đều ngẫu hứng và ẩn chứa những bất ngờ thú vị, và chính sự khó đoán ấy lại khiến cho khán giả khó có thể rời mắt khỏi màn hình.

Bộ phim thành công phần nhiều cũng là nhờ dàn diễn viên thực lực đã bắt trúng tần số của Russell và thổi bừng sức sống vào các nhân vật trong phim. Bản thân Bradley Cooper cũng đã có sức quyến rũ cuồng loạn chẳng kém gì Pat con, nhưng anh đã tìm được cách cân bằng được tính cách của Pat, ảo vọng và bất lực nhưng không quá bi kịch hay buồn khổ, kì cục và xa cách nhưng không đáng ghét và trịch thượng. Kết quả là ta có được một Pat Junior rất đáng mến, làm ta rất muốn ủng hộ dù cho anh vẫn còn nhiều khiếm khuyết cần vượt qua, và tất cả đều là nhờ diễn xuất duyên dáng không tì vết của Bradley Cooper.

Nhưng nếu Cooper xuất sắc một thì có lẽ Jennifer Lawrence phải ảo diệu mười. Cô gái trẻ nổi danh từ vai diễn giành đề cử Oscar trong Winter’s Bone và vụt sáng sau vai diễn Katniss Everdeen trong The Hunger Games, và giờ đây cô tiếp tục chứng tỏ rằng mình là một trong những diễn viên tài năng nhất trong thế hệ của cô. Nhân vật Tiffany của Jennifer có tính cách đa chiều đa lớp, vừa quyến rũ, cuốn hút, vừa thất thường, hung hăng, nhưng thực chất lại có tâm hồn bị tổn thương sâu sắc. Sau cú sốc vì cái chết của người bạn đời, Tiffany cũng đang loay hoay tìm kiếm chút tỉnh táo còn sót lại của bản thân, nhưng cũng như Pat, cô chẳng biết phải làm thế nào để chống chọi với cuộc sống mới. Trong khi Pat đang chìm đắm trong những ảo giác đau khổ, Tiffany cũng quay cuồng nơi lằn ranh giữa tỉnh táo và điên rồ. Jennifer Lawrence đã lột tả được sự mâu thuẫn này trong tính cách Tiffany tự nhiên tới mức không thể tin nổi.

Còn nhân vật Pat Bố của Robert De Niro có thể nói là một trong những vai diễn thành công nhất của ông trong những năm gần đây. Robert phải vào vai một người đàn ông luống tuổi là fan cuồng của đội bóng chày Eagles. Pat Bố cũng mắc phải một chứng tâm thần nhẹ là OCD – rối loạn ám ảnh cưỡng chế, khiến cho ông này cứ động đến thể thao là rất mê tín; ngoài ra còn hay tiện thể “cá độ giao hữu” với ông bạn ham mê bài bạc Randy. Cũng như những người bạn diễn khác, khắc họa Pat Bố thật sự khó như đi trên dây, vì ông vừa là người nghiêm khắc nhưng cũng hết sức nồng hậu, tuy bồng bột nhưng không liều mạng. Robert De Niro đã kết hợp giữa chất dữ ngầu từ những vai diễn mafia trước đây của ông, với sự hài hước tinh tế từ những bộ phim gia đình, và tất cả đều hòa trộn vào nhau tuyệt đối, tạo ra một Pat Bố như bước ra từ trong sách.

Những nhân vật phụ còn lại đều được phụ trách bởi những diễn viên tài năng dù họ dễ thể hiện hơn Pat hay Tiffany đôi chút. Diễn viên gạo cội giành đề cử Oscar Jacki Weaver vào vai mẹ của Pat, là người hiền từ đức độ nhất gia đình Solitano, bao dung cho tất cả sự thất thường của người bố và người con. Nhưng thực ra thì một người cũng phải điên không kém để chấp nhận được tất cả sự điên rồ đó xung quanh mình. Chris Tucker lần đầu tiên quay trở lại màn ảnh sau 5 năm vắng bóng và hoàn thành xuất sắc vai anh bạn Danny đã âm mưu trốn ra khỏi viện cùng Pat. Đến cả những nhân vật siêu phụ như bác sĩ điều trị tâm lý của Pat, người anh trai “con nhà người ta” của anh, hay anh cảnh sát Keogh cũng đều có những khoảnh khắc hài hước để thể hiện những nét tính cách thú vị của riêng mình.

Dù vậy những phút cuối phim có phần hơi lê thê, đặc biệt là cái kết cao trào hơi vội vã và sáo mòn. Tuy nhiên, phim của Russell quan trọng hành trình hơn là điểm đến, và chỉ riêng việc theo dõi sự thay đổi, trưởng thành của các nhân vật trong phim cũng đã là rất thú vị rồi.

Nhẹ nhàng và tinh tế, Silver Linings Playbook đã len lỏi, lột tả được đời sống sinh động và có những trắc trở riêng của những người lao động Mỹ, theo một cách châm biếm nhưng cũng đầy lòng trắc ẩn, chứng tỏ rằng Russell đã trở thành bậc thầy của thể loại phim ông lựa chọn.

Còn bạn, bạn nghĩ sao về bộ phim này? Hãy comment cho chúng mình biết cảm nhận của bạn nhé.

LEAVE A REPLY