Only God Forgives (2013) – Chỉ Có Chúa Mới Thứ Tha – Ten Tickers Movie Review

0
212

Nicolas Winding Refn là đạo diễn tài ba người Đan Mạch. Ông có vô số tác phẩm nổi tiếng, xoay quanh những vấn đề nhạy cảm, dã man. Đỉnh cao phải kể tới siêu phẩm Drvie – tác phẩm lừng danh mang về cho Refn giải “Đạo diễn xuất sắc” tại Cannes 2011. Ngay sau đó, anh tiếp tục cho ra mắt một bộ phim khác, đặc biệt được quay tại Thái Lan. Liệu nó tuyệt hay dở hơn Drvie? Chúng ta cùng tìm hiểu xem. Chào mừng quay trở lại Ten Tickers và sau đây sẽ là những review về Only God Forgives.

Bộ phim mang tới cho chúng ta cái nhìn về thế giới ngầm khủng khiếp ở Thái Lan. Nơi luôn có hàng nghìn câu chuyện liên quan tới cái chết, nỗi nhục nhã, những nhiệm vụ bẩn thỉu và cả công lý. Là con út trong một gia đình tệ nạn, Julian không tránh khỏi việc sa đà vào tình dục, ma túy cũng như bạo lực. Các hình ảnh cuộc sống đó cứ luôn diễn ra gián đoạn trong đầu anh cùng với kế hoạch trả thù cho người anh chàng Billy – một kẻ tâm thần luẩn quẩn. Và rồi, Julian đã phát hiện ra kẻ kết liễu đời Billy chính là tên cảnh sát người Thái Lan: Chang. Anh tự nhận thấy mình không thể làm gì trước sự chú ý của cớm nên vẫn còn chần chừ, song mẹ anh Crystal – trùm tội phạm khét tiếng đã vô cùng tức giận bay tới Bangkok thực hiện âm mưu trả thù. Bà bắt đầu ra tay, gây ra hàng loạt các sự kiện ghê sợ khắp thế giới ngầm và đặt Chang vào các mối nguy hiểm man rợ. Crystal gọi đó là sự trừng phạt cho hắn. Toàn bộ những tội ác này chỉ có chúa mới có thể tha thứ được.

Thoạt nghe có vẻ bộ phim cũng khá đơn giản, hay ho; nhưng sự thật đó mới chỉ phản ánh vẻ bề ngoài. Nhiều khán giả sẽ nhận ra Only God Forgives gần giống với tác phẩm đình đàm Drvie, và sẽ mong đợi một siêu phẩm về thể loại này ra mắt nữa; tuy nhiên nó còn tệ hơn. Đạo diễn Refn đã thất bại hoàn toàn. Ngoại trừ hình ảnh vẫn đẹp mắt, thì bộ phim hầu như không đạt được điểm gì mà Drvie từng thành công trước đó.

Đúng thực là yếu tố thị giác, hình ảnh được chú trọng hơn bao giờ hết. Quay phim Larry Smith đã đem tới một Thái Lan tuyệt đẹp trong mắt người xem. Nó bề ngoài hào nhoáng nhưng thực thất lại là địa ngục. Mặc dù, thế giới trong phim thực sự làm hài lòng khán giả, tuy nhiên, nhịp phim chậm và không đồng đều, đã khiến Only God Forgives còn nhiều hạn chế. Có lẽ do những tác phẩm mà Refn dựa vào quá bí ẩn, khó hiểu. Thật khó để ước tính số lượng người xem cảm nhận, yêu thích chúng.

Tương tự như Drive, các đoạn đối thoại trong phim là thưa thớt; cộng thêm một vài chỉnh sửa kịch bản của Matthew Newman – người cộng tác lâu năm với Refn. Tất cả làm cho logic phim khó nắm bắt, đôi phần không hiểu gì. Ngoài ra, ngữ điệu, lời thoại liên tục không phù hợp khi dùng trong thế giới ngầm. Đó là tất cả những gì mà chúng ta thấy kỳ lạ khi xem xong bộ phim.

Tiếp theo, chúng ta cùng nhắt tới dàn cast của Only God Forgives. Đầu tiên là Ryan Gosling, tuy là vai diễn chính, song anh đơn giản chỉ ở đó, nhìn chằm chằm hầu hết thời gian. Anh thực sự đã không thể hiện thành công, tinh tế nhân vật. Người đối đầu trực tiếp Julian là tay cảnh sát Chang do Vithaya Pansringarm thủ vai. Đây là một nghệ sĩ người Thái, ông đảm nhận rất nhiều cảnh đánh nhau, bạo lực. Với nét mặt lạnh lùng của mình, Vithaya làm Chang thêm phần bí ẩn. Người xem phải mất một thời gian để có thể biết được người đàn ông đó thực sự ở phía bên kia pháp luật.

Đặc biệt nhất trong dàn diễn viên không ai khác chính là Kristin Scott Thomas trong vai mẹ Julian: Crystal. Bà cũng là người đóng vai trò quan trọng nhất giúp giữ phim ổn định, để thu hút khán giả. Các chiêu trò, âm mưu từ Crystal quả thực ấn tượng, hơi chút man rợ, thật không hổ danh một trong những trùm tội phạm rắn nhất. Người xem dường như càng xem càng há hốc mồm khi nữ thần tượng – diễn viên tầm cỡ này có thể chơi ác như vậy.

Kịch bản phim cũng do Refn biên kịch, vì vậy có rất ít góp ý từ bên ngoài, giúp câu truyện định hướng nếu muốn làm phần sau. Phim không có quá nhiều cảnh hành động, nhưng một vài trong số chúng khá nổi bật, đặc biệt là những đoạn tra tấn tàn bạo. Tôi cảnh báo bạn trước rằng: nó còn xuất hiện cả cảnh tra tấn khiêu dâm. Vì vậy, hãy cân nhắc trước khi xem.

Có một giáo viên từng nói với tôi rằng: “Một bộ phim ít nhất cũng phải mang tính giải trí hoặc là làm cho người xem sung sướng khi xem”. Tuy nhiên, Only God Forgives đã thất bại hoàn toàn với cả 2 điều, có lẽ lý do một phần cũng vì là một fan hâm mộ lớn của Drive nên tôi lại càng thất vọng hơn về bộ phim. Refn và Gosling thực sự không biết họ đã để tài năng của mình đi đâu. Tôi thực sự thắc mắc rằng, tại sao mà Refn lại không mang tới một ý tưởng độc đáo, ý nghĩa như ông đã từng làm với Drive.

Đây là ý kiến khách quan của tôi. Nên, nếu bạn là người xem dễ tính, hay tò mò về tác phẩm mới này của Refn, hoặc là những người quan trọng phong cách hơn chất lượng; thì hãy thử thưởng thức bộ phim xem. 

 

LEAVE A REPLY