Maniac (2012) – Kẻ điên loạn – Ten Tickers Movie Review

0
354

Bạn đã có kế hoạch gì cho cuối tuần này chưa? Nếu bạn quá ngán ngẩm với  những bàn tiệc phim tình cảm sướt mướt hay những bộ phim hài thường lệ thì đây là món quà dành cho bạn. Chào mừng quay trở lại với Ten Tickers, và ngay sau đây là Maniac – Kẻ điên loạn.

Trong Maniac, chúng ta được dẫn vào thế giới của Frank, một chàng trai chủ cửa hàng bán đồ chơi người lớn mắc một chứng bênh hoang tưởng sau khi tận mắt chứng kiến cảnh mẹ mình bị cưỡng hiếp cho đến chết. Từ đó, những khách hàng đến cửa hàng đều bị anh cho là kẻ gây nên vụ án khi xưa, anh lên kế hoạch bắt cóc và hành hạ họ để thỏa mãn chứng hoang tưởng của mình. Frank thường dành cả đêm để rình rập và giết chết phụ nữ trẻ, lột da đầu họ để đội lên người ma-nơ-canh, biến nó thành hình ảnh nạn nhân của mình và hắn có cả một bộ sưu tập như vậy. Dường như đối với hắn chỉ có như vậy, họ mới  yêu hắn vô điều kiện giống như mẹ hắn đã làm.

Thế giới địa ngục của Franl bắt đầu rẽ sang một hướng khác khi có sự xuất hiện của Anna, một nhiếp ảnh gia trẻ tuổi hứng thú với việc tạo ra những bức chân dụng của con người được làm giả vởi ma-nơ-canh. Những tình cảm yêu thích nảy nở giữa hai người bắt đầu từ những sở thích chung kì lạ và họ bắt đầu bằng một tình bạn đẹp khi Anna nhờ Frank giúp đỡ cô mở một phòng triển lãm những bức họa đó. Tuy nhiên, tình cảm của Frank đối với Anna nhanh chóng trở nên xung đột với bản chất muốn giết người phụ nữ của mình, và anh ta sợ rằng đó chỉ là vấn đề thời gian để Ann nhận ra con quỷ dữ đang hiện hữu trong mình.

Maniac là bản phim làm lại từ bộ phim cùng tên được ra mắt vào năm 1980. Có thể nói Maniac 2013 là một nỗ lực táo bạo để kể một câu chuyện kinh dị slasher từ một quan điểm mới, quan điểm của chính kẻ giết người. Đạo diễn Franck Khalfoun và các nhà biên kịch Alexandre Aja và Grégory Levasseur, những người từng thực hiện cuốn phim đột phá High Tension vào năm 2003 đã lựa chọn một góc nhìn của ngôi thứ nhất, buộc người xem đứng phía sau đôi mắt của Frank khi anh ta bám theo và sát hại nạn nhân. Lựa chọn đó vừa đều có mặt hại và lợi. Đối với một số người thì cách nhìn đó có vẻ biến thái, mất phương hướng và bệnh hoạn, nhưng cũng đối với một số khán giả khán thì điều đó mang lại cho họ một trải nghiệm khác biệt mà không có được ở những bộ phim cùng thể loại khác.

Trong hầu hết bộ phim, Khalfoun đã thực hiện tốt công việc thuật lại câu chuyện qua con mắt của kẻ giết người. Có nhiều sự đột phá trong cách kể chuyện qua ngôi thứ nhất để giúp người xem hình dung một cách rõ ràng hơn. Ví dụ như ảo giác kì lạ hay hồi tưởng kết hợp với các hiệu kĩ thuật như hiệu ứng làm mờ đã cho phép người xem thăm dò được nhân vật một cách sâu hơn.

Đồng thời lối kể chuyện hấp dẫn đó được chú trọng như một mánh lới quảng cáo để làm nổi bật bộ phim với các bộ phim khác. Và thậm chí ở phút thứ 89, bộ phim mới bắt đầu mang ra phong cách của mình. Vào lúc Frank chuẩn bị ra tay với nạn nhân thứ 5, những cảm giác ghê rợn ban đầu đã dần xói mòn thành một thói quen và kĩ năng giết người hàng loạt.
Nhìn bề ngoài, Khalfoun tạo ra một thế giới hai mặt một cách đầy thông minh với ánh sáng và bóng tối,  đi kèm với một số thủ thuật điện ảnh để tận dụng sáng tạo công thức ngôi thứ nhất cho bộ phim. Bên cạnh đó, khoảng cách giữa máy quay và và chủ thể của nó cảm nhận được hoàn toàn trái ngược với logic của nơi Frank đang đứng ở đâu hoặc anh ta đang chuyển động như thế nào. Những cảnh cắt nhanh và các kĩ thuật chỉnh sửa khác đã rất hữu dụng và “gian lận” trong việc này.

Kịch bản được chắp bút bởi Aja và Gregory Leasseur là khá mỏng, chỉ là một chuỗi các vụ giết người, gồm các nạn nhân nữ khác nhau, xâu thành chuỗi lỏng lẻo với nhau quanh cốt truyện “người đẹp và quái vật” ban đầu. Bên cạnh đó, ngoài cảnh mở đầu khủng khiếp ghê rợn thì có rất ít sự ngạc nhiên và đổi mới trong Maniac. Nó giống như bạn đang xem một tai nạn xe lửa từ từ mở ra, bạn biết chính xác những gì sẽ xảy ra khi mọi thứ dần dần trượt xuống dốc và hỗn loạn. Bỏ tất cả những điều đó qua một bên, biên kịch đã rất cố gắng để làm cho Frank trở thành một nhân vật có phần nào đó nhận được sự cảm thông. Và chỉ để sự cảm thông đó bên cạnh bản chất tàn bạo của Frank trong một số tình huống xây dựng khéo léo.

Mối quan hệ giữa Frank và Ann được phát triển tốt và đáng tin cậy, chủ yếu là nhờ nữ diễn viên Nora Arnezeder, nữ nhiếp ảnh gia quyến rũ với chiếc máy ảnh thường trực. Có thể nói Arnezeder đã thể hiện khá tốt nhân vật Ann. Elija Wood là một lựa chọn hoàn hảo cho Frank. Anh đã thể hiện thành công sự pha trộn sắc thái giữa cái ngây thơ của trẻ con và sự kì quái ma mị, thứ làm cho Frank trở nên rất đáng sợ nhưng không hề đáng ghét. Nếu bạn thích anh ấy trong “Lord of the rings”, “Sin City” hay thậm chí trong “Wilfred”, bạn cũng sẽ có cảm xúc như vậy trong bộ phim này.

Cuối cùng, Maniac là một câu chuyện đáng sợ về người đàn ông bệnh hoạn mà đậm mùi “máu” qua ngòi bút của Aja. Bộ phim hứa hẹn trải nghiệm tuyệt vời cho những fan cứng của thể loại kinh dị.

Trên đây là những review của Ten Tickers về bộ phim Maniac. Bạn đã xem bộ phim này chưa, hãy cmt bên dưới cho chúng mình biết nhé.

LEAVE A REPLY