Life of Pi (2012) – Cuộc đời của Pi – Ten Tickers Movie Review

0
300

Từ lâu cuốn tiểu thuyết Life of Pi của Yann Martel đã được xem là cuốn sách không thể dựng được thành phim, bởi nó mang những chiều sâu tôn giáo và tinh thần rất khó có thể diễn tả được nếu chỉ sử dụng ngôn ngữ hình ảnh. Thế nhưng đạo diễn Ang Lee đã chứng tỏ được rằng ông có thể phá vỡ mọi quy luật và biến điều không thể thành có thế, và từ đó, bộ phim Life of Pi đã ra mắt trong sự thán phục của giới mộ điệu phim ảnh trên toàn cầu. Chào mừng các bạn quay trở lại với Ten Tickers, và sau đây là review về Life of Pi.

Trong phim, cốt truyện chính xoay quanh một tiểu thuyết gia đang bí ý tưởng, trong một chuyến du hành của mình đã nghe được một câu chuyện phi thường từ Pi Patel, một người đàn ông từng bị đắm tàu và lênh đênh trên biển hàng tháng trời. Câu chuyện ấy không chỉ khiến người iểu thuyết gia bị choáng ngợp mà nó còn khiến cho ông tin vào chúa trời.

Sau đó bộ phim chuyển trọng tâm sang những năm đầu đời của cậu bé Pi, về sự tò mò của cậu đối với thuyết đa tôn giáo, khiến cho ông bố vốn có đầu óc thực tế không hài lòng một chút nào. Cuộc đời của Pi khi bước sang tuổi thành niên đã xảy ra một bước ngoặt lớn khi ông bước chân lên con tàu trở hàng cùng gia đình chở những con vật từ vườn thú sang châu Mỹ. Một cơn cuồng phong đã lật đổ con tàu nhà cậu, và Pi chỉ kịp trốn thoát bằng một chiếc xuồng cứu sinh cùng con vật lông lá đáng sợ duy nhất còn sống sót – chú hổ Richard Parker. Từ đó trở đi, niềm tin của chàng trai trẻ đã phải trải qua rất nhiều sóng gió sinh tồn bên cạnh người bạn đồng hành 4 chân, và trong chuyến hành trình đó anh đã học được rất nhiều điều về Chúa trời và đức tin con người.  

Life of Pi là một câu chuyện điện ảnh vĩ đại tới mức kinh điển, ngang hàng với những tuyệt tác như Big Fish hay Forrest Gump. Tuy nhiên thông điệp của bộ phim lại nghiêm túc và sâu sắc ở một cấp độ khác hẳn, và đạo diễn Ang Lee đã xuất sắc cân bằng được 2 yếu tố triết học và kỳ ảo trong phim, đặc biệt là kĩ xảo 3D hoành tráng, ảo diệu và cực kỳ đẳng cấp.

Sự thành công của Life of Pi thực sự là cả một điều kỳ diệu. Sau màn mở đầu hài hước và ấm áp, bộ phim khéo léo chuyển sang cảnh giông tố bão bùng, để lộ ý đồ thực sự của bộ phim, rằng đây không phải là một tác phẩm gia đình hài hước thông thường, mà là một vở kịch có sân khấu là độc một chiếc xuồng tả tơi chơi vơi nơi đầu sóng, và diễn viên là một anh chàng tay mơ mới vào nghề và một con hổ nửa là thật nửa là kĩ xảo. Rõ ràng đây không phải là công thức hoàn hảo cho một bộ phim Hollywood. Thế mà nhờ vào tài năng đạo diễn xuất chúng của Ang Lee, bộ phim đã phá vỡ mọi quy tắc và tỏa sáng tuyệt đối bằng diễn xuất chắc nịch đáng ngạc nhiên của Sharma trong vai Pi, cũng như rất nhiều công sức và chất xám đổ vào kĩ xảo CGI của chú hổ Parker. Chắc chắn chú sẽ trở thành diễn viên động vật cực kỳ được yêu thích trong thời gian tới đây.

https://images-na.ssl-images-amazon.com/images/M/MV5BMTQ0MTM3MTY4MF5BMl5BanBnXkFtZTcwMDQ5OTI3OA@@._V1_SX1777_CR0,0,1777,994_AL_.jpg

Lee đã tạo ra cho bộ phim những palette màu đẹp miễn chê, từ tông màu vàng đất đậm chất Ấn Độ và châu Mỹ, cho tới tông màu xanh trong vắt tới siêu thực của biển cả. Thậm chí người ta có thể mở cả một seminar về kĩ thuật tạo màu và xây dựng hiệu ứng của bất cứ cảnh nào trong phim. Định dạng 3D đã thực sự lôi kéo được người xem chìm đắm vào bộ phim, tạo ra được cảm giác Pi và Richard Parker đang phải chia sẻ một vùng không gian hữu hạn giữa đại dương vô hạn. Một số cảnh quay nổi bật như cảnh tàu chở hàng bị chìm hoặc khi Pi gặp phải những con cá voi giữa đại dương xanh ngắt, xuất sắc tới nỗi có thể khiến tất cả các phim 3D khác phải cúi đầu xấu hổ, bởi thực sự chưa có tác phẩm nào có thể sánh được với cảnh giới nghệ thuật thị giác của bộ phim này. Chính vì vậy, bộ phim đã khẳng định được rằng Ang Lee không chỉ là một đạo diễn tỉ mỉ, điêu luyện mà còn hết sức đa dạng: từ Hulk, The Ice Storm cho tới Crouching Tiger hay Brokeback Moutain, không có phim nào là giống phim nào, thế nhưng tất cả những bộ phim đó đều có chất lượng thuộc hàng đỉnh cao.

Những diễn viên đóng vai Pi trong nhiều độ tuổi, ví dụ như Gautam Belur và Ayush Tandon trong vai Pi khi còn nhỏ, hay Irrfan Khan trong vai Pi về già, đều duyên dáng và đáng mến, thế nhưng nổi bật nhất phải là màn ra mắt ấn tượng của lính mới Suraj Sharma khi anh hóa thân vào chàng Pi trẻ tuổi lênh đênh trên chiếc xuồng nhỏ xíu. Sự sống còn của bộ phim phụ thuộc cả vào diễn xuất và khả năng làm chủ màn ảnh của nhân vật chính, và Sharma đã thỏa mãn được cả 2 yếu tố đó. Anh cực kỳ ăn hình, cực kỳ hài hước, và cũng truyền tải được những cảm xúc gay cấn một cách chân thực. Anh còn có khả năng tương tác được với chú hổ CGI một cách rất chân thật và ăn ý, trong khi đây thậm chí còn là nhiệm vụ khó nhằn đối với cả những diễn viên gạo cội.

Sharma mặc dù rất tuyệt vời, nhưng ngôi sao thực sự của bộ phim lại chính là Richard Parker, chú hổ bị mắc kẹt lại trên xuồng với Pi. Xây dựng bằng kĩ xảo CGI cùng 4 con hổ Bengal thật, nhân vật này là một sự kết hợp giữa một con mèo nhà đáng yêu và một loài thú rừng dữ dằn và bất kham. Sự chuyển đổi giữa hổ thật và hổ kĩ xảo hầu như là không thể phát hiện được, và những nhà làm phim đã giúp tạo ra nhân vật đáng nhớ của năm này hoàn toàn xứng đáng với tất cả những giải thưởng cao quý trong hạng mục kỹ thuật dựng phim.

Khiếm khuyết duy nhất ngăn cản Pi đạt tới hàng kinh điển chính là phần kịch bản của David Magee. Tinh thần của bộ phim được cân bằng ở mức hợp lý, sự phát triển của nhân vật và cốt truyện dù đôi lúc có hơi xao nhãng, nhưng hầu như đều rất sống động và chân thực về mặt cảm xúc. Vấn đề thực sự lại nằm ở tính thống nhất của kịch bản phim. Mở đầu và kết thúc của bộ phim thiên nhiều về xử lý những ý tưởng về đức tin vào linh hồn và tôn giáo xoay quanh Pi và xu hướng đa tôn giáo của anh. Phần giữa phim xảy ra trên chiếc xuồng cứu sinh lại mang ý đồ của một câu chuyện ngụ ngôn giúp người dẫn chuyện cũng như khán giả hiểu rõ hơn góc nhìn của Pi về Chúa trời và cuộc sống. Thế nhưng đó cũng chính là lúc bộ phim mắc phải sai lầm của mình, bởi Magee đã chuyển mục tiêu của câu chuyện sang mối quan hệ giữa Pi và chú hổ. Sự sa đà của biên kịch vào sự ăn ý cuốn hút giữa hai nhân vật này cũng như kỹ xảo tuyệt vời của Ang Lee đã làm hạn chế sự kết nối giữa Pi và đức Chúa trời trong cuộc hành trình thử thách này. Phần cuối cả phim và truyện đều nỗ lực tạo ra cho câu chuyện một bước ngoặt và kết thúc mọi thứ bằng một sự đúc kết mang tính triết học của Pi về bản chất của Chúa trời, nhưng bộ phim chưa thực sự tạo ra được một cái kết mang được sức nặng như thế.

Mặc dù phim đã bám được rất sát tinh thần của tiểu thuyết cùng bối cảnh rực rỡ, ấn tượng, nhưng Life of Pi tiếp tục là minh chứng cho việc một cuốn tiểu thuyết sẽ bị đánh rơi mất vài thước chiều sâu khi bị chuyển thể sang phim điện ảnh (đặc biệt là yếu tố tinh thần mà Pi khám phá được khi anh lênh đênh trên biển). Thời gian và sự tự kiểm điểm có thể sẽ giúp khán giả hiểu rõ hơn cao trào trong phim, nhưng một số người khác cũng sẽ cảm thấy bối rối hoặc hơi thất vọng với cách kết phim đó.

Tựu chung lại, mặc dù một số người vẫn cho rằng phim không hay bằng truyện, thế nhưng Life of Pi vẫn là một thành quả cực kỳ ngoạn mục của Ang Lee, của Suraj Sharma và của cả đội ngũ đứng sau chú hổ Richard Parker được tạo ra từ kĩ xảo CGI tối tân và hoàn mỹ. Nếu bạn người hứng thú với những chiêm nghiệm về cuộc sống và tinh thần con người, vậy thì đây chính là một phim hoàn hảo mà bạn cần xem.

Còn bạn, bạn nghĩ sao về bộ phim này?

LEAVE A REPLY