Hitchcock (2012) – Ten Tickers Movie Review

0
206

Đối với những người say mê thể loại phim trinh thám, hồi hộp pha chút kinh dị tâm lý, thì tượng đài không thể lật đổ của dòng phim này không ai khác chính là Alfred Hitchcock. Thế nhưng đằng sau sự vinh quang chói lòa của ông, có những khó khăn, trắc trở và mặt tối về Alfred Hitchcock mà không phải ai cũng biết. Chào mừng bạn đến với Ten Tickers, và sau đây là review về Hitchcock.

Lịch sử điện ảnh đã tôn vinh Alfred Hitchcock là một trong những đạo diễn vĩ đại nhất thế kỷ 20, thế nhưng cuộc đời của ông không phải chỉ toàn màu hồng vào thời điểm năm 1959. Hitch đã lấy lại được danh tiếng cho mình nhờ sự thành công của bộ phim North by Northwest, Hitchcock bắt đầu có những hồ nghi về năng lực và vấn đề với tuổi tác của mình sau khi ra mắt Vertigo, một bộ phim thất bại cả về mặt phê bình lẫn doanh thu.  

Bộ phim Hitchcock bắt đầu vào buổi tối công chiếu North by Northwest, kể về cuộc hành trình của Hitchcock khi ông chạm ngưỡng 60 tuổi, cố gắng thoát khỏi vùng an toàn của mình bằng cách chuyển thể cuốn tiểu thuyết Psycho rất ít người biết đến của tác giả Robert Bloch. Sacha Gervasi, đạo diễn của Hitchcock, đã kiểm nghiệm lại mối quan hệ giữa Hitch và người vợ/người cộng sự trung thành của ông, Alma Reville trong khoảng thời gian hai người cùng sản xuất bộ phim dựa trên cuốn sách của Bloch, mà đây là tác phẩm sau này sẽ trở thành một tuyệt tác kinh dị trinh thám.  

Hitchcock khá nổi bật so với các tác phẩm hồi ký về những biểu tượng Hollywood khác (vd như My Week with Marilyn) vì nó đã nắm bắt được kĩ thuật dựng phim của Hitchcock. Hơn nữa, bộ phim còn có một màn kết ấn tượng khi Hopkins tái hiện lại màn mở đầu và kết thúc thương hiệu khi ông làm dẫn chương trình cho chính show truyền hình của riêng mình. Mặc dù bộ phim đã thể hiện được sự tri ân và tôn trọng dành cho nguyên mẫu một cách khá thông minh, Hitchcock vẫn mang dáng dấp của một bức thư tình cuồng dại hơn là một tác phẩm hồi ký bứt phá.

Bộ phim đã tái hiện lại được một Hitchcock rất có hồn nhờ sự chỉ đạo của Gervasi và phần nhạc phim mang hơi hướm Bernard Herrmann sáng tác bởi Danny Elfman. Nhưng thật không may, những yếu tố khác như kịch bản lộn xộn của John J. McLaughlin (người đã từng biên kịch cho Black Swan), cũng như chỉ đạo hình ảnh không đồng nhất của Jeff Cronenweth khiến cho bộ phim không được ấn tượng cho lắm. Tuy nhiên, đối với những người mê phim ảnh thì đây vẫn là một tác phẩm đúng chất ẩn giấu nhiều bí mật thú vị về đạo diễn tài hoa này.

Cuộc đời của Hitchcock ở phần đầu và phần cuối phim được kể một cách tuần tự nhưng cũng không quá nhàm chán bởi một số câu chuyện khá thú vị có thật khá thú vị về những khó khăn mà Hitch và Alma gặp phải trong quá trình làm Psycho. Tuy nhiên, phần giữa bộ phim lại đánh mất trọng tâm của mình khi tập trung quá nhiều vào chi tiết bên lề về sự hợp tác giữa Alma và nhà văn vô danh với ý đồ xấu xa Whitfield Cook, với mục đích rõ ràng là để tạo ra một câu chuyện trinh thám ngoài đời thực theo kiểu Hitchcock, tuy nhiên điều này lại khiến cho cốt truyện trung tâm trở nên hơi kể lể.

Tương tự, những phân đoạn khi Hitchcock có ảo giác được gặp Ed Gein, nguyên mẫu ngoài đời thực cho nhân vật chính của Psycho là Norman Bates, cũng gợi nhắc cho ta về thể loại tâm lý kịch tính mang đầy tính biểu tượng của Hitchcock. Một số cảnh thì chỉ đơn giản là phản chiếu lại tư tưởng của ông, một số lại cho ta thấy cách mà nhà làm phim này đồng cảm với nhân vật Bates của mình. Tuy nhiên những chi tiết này thực chất lại không có đóng góp gì quá to lớn bởi đó đều là những thông tin đã được nhiều người biết đến.

Đôi lúc bộ phim di chuyển với một sự vụng về rõ rệt vì đã bao hàm quá nhiều câu chuyện cùng một lúc, khi thì là về quá trình sản xuất Psycho, khi lại xoay quanh cuộc hôn nhân của Hitch. Những chủ đề này được kết hợp với nhau một cách rối rắm hoặc nhạt nhòa, thể hiện rõ nhất qua cảnh phim nói về sự tức giận Hitchcock khi thực hiện cảnh trong nhà tắm của Psycho. Vì vậy Hitchcock thất bại trong việc trở thành một tác phẩm hồi ký hấp dẫn hoặc một câu chuyện tình cảm động.

Không có gì đáng ngạc nhiên, Hopkins và Mirren đều có đủ thực lực diễn xuất để cứu vớt Hitchcock khỏi những khiếm khuyết to lớn của mình. Vai diễn Hitchcock thực sự đã chạm mạch sở trường của Hopkins. Nam diễn viên đoạt giải Oscar này đã nắm bắt được khiếu hài hước bột phát của Alfred, trong khi vẫn thể hiện được nhiều cảm xúc phức tạp cũng như đào sâu vào tính cách của nhân vật để trưng ra khía cạnh khoogn hoàn hảo của vị đạo diễn huyền thoại. Tương tự, Mirren đã thổi vào Alma một tinh thần nổi loạn và bất khuất. Những cảnh phim hoàn hảo nhất đều là những cảnh xoay quanh Alma và Hopkins.

Dàn diễn viên phụ cũng đều là những diễn viên chắc tay, điển hình như Scarlett Johansson và Jessica Biel trong vai hai nàng thơ của Hithcock; họ xử lý một cách rất đơn giản mà gọn gàng nhân vật của mình. Chỉ có hai trường hợp ngoại lệ là vai biên kịch Psycho của Joe Stefano và vai Anthony Perkins của James D’arcy, họ có vẻ như cũng khá thú vị nhưng dường như chưa có đủ thời gian và đất diễn nên lại thành ra khá là kỳ cục.

Nói chung, tham vọng là một ưu điểm của bộp him này, mặc dù nó không thành công lắm trong việc thực hiện những tham vọng ấy kể cả khi đã có trong tay những diễn viên tên tuổi như Hopkins và Mirren. Bù lại thì diễn xuất nhập thần của họ sẽ giúp bộ phim được chú ý hơn tại Oscar và các giải thưởng lớn khác. Nếu bạn là fan hâm mộ chính hiệu của Hitchcock, bộ phim vẫn là một lựa chọn thú vị và đáng để thưởng thức.

Còn bạn, bạn nghĩ sao về bộ phim này? Hãy comment cho chúng mình biết cảm nhận của bạn nha.

 

LEAVE A REPLY