Elysium (2013) – Ten Tickers Movie Review

0
440

Tiếp tục là một bộ phim giả tưởng về đề tài phân biệt đẳng cấp giàu nghèo, thế nhưng bộ phim Elysium với kĩ xảo đẹp mắt, cách kể chuyện chân thực, và dàn diễn viên nổi tiếng trải khắp phim chắc chắn sẽ không làm bạn phải thất vọng. Chào mừng quay trở lại với Ten Tickers và hãy cùng đón xem review mới nhất về bộ phim này nhé!

Elysium đưa chúng ta tới thời tương lai năm 2154, đó là thời điểm Trái Đất biến thành một thế giới chết không khác gì khu ổ chuột chỉ dành cho người nghèo và người bị áp bức khốn khổ, trong khi đó, tầng lớp giàu có đã chuyển tới một hành tinh xanh với công nghệ phát triển vượt bậc mang tên “Elysium”. Max de Costa là một nhân viên có vẻ ngoài dữ dằn, lạnh lùng cũng phải chịu sự bóc lột của giới giàu có khi anh làm việc cho một công ty của chúng dưới Trái Đất. Câu chuyện bắt đầu gay cấn kể từ khi Max bị nhiễm chất phóng xạ khi đang làm việc và bị buộc trong vòng 5 ngày phải thực hiện một nhiệm vụ vô vàn khó khăn liên quan tới Elysium. Để thực hiện kế hoạch của mình, Max gia nhập vào một băng đảng địa phương nhằm được trang bị một bộ khung xương giúp anh có thể đột nhập vào ngay cả nơi bảo mật nhất trong vũ trụ. Nhưng kế hoạch của Max lại rơi vào một âm mưu to lớn hơn do bà Bộ trưởng Bộ Quốc phòng của Elysium, Delacourt, đứng đầu. Bà ta đã cho kích hoạt lực lượng cảnh sát bí mật của mình – một bầy sói dưới sự dẫn dắt của Agent Kruger tàn bạo,  nhằm hạ thủ những kẻ đối đầu mình. Max và Kruger lẽ ra hợp tác với nhau, nhưng kế hoạch nhanh chóng thay đổi mục tiêu khi một người bạn cũ của Max đã nhờ anh giải cứu cho cô con gái đang bị nguy kịch.

Neil Blomkamp chính là nhà văn đồng thời là đạo diễn của bộ phim này. Khán giả chắc hẳn quá ấn tượng với tài năng của ông sau kỳ tích từ bộ phim trước đó – District 9, một bộ phim khoa học viễn tưởng thành công nhất trong hơn thập kỷ qua. Và chính ông cũng cho thấy mình rất có kinh nghiệm trong việc xây dựng một câu chuyện theo kiểu ma thuật kĩ thuật kết hợp yếu tố chính trị-xã hội nhưng không hề khiến người xem bị nhàm chán. Bởi vậy người xem đã rất kỳ vọng Elysium sẽ vượt qua hoặc ít nhất ngang bằng với District 9. Tuy nhiên câu trả lời khán giả nhận được lại là: Elysium chỉ làm được một nửa. Dẫu vậy, Blomkamp vẫn tiếp tục chứng tỏ sự sáng tạo trong việc làm phim về thì tương lai nhưng các cảnh quay vẫn hết sức chân thật như sắp xảy ra ngay ngày mai vậy. Từ hình ảnh về tình trạng bẩn thỉu xuống cấp của Trái Đất cho tới chốn thiên đường nơi Elysium, đó đều là những thế giới dễ nhận thấy sự khác biệt đối lập, điều mà không phải bộ phim nào cùng thể loại cũng làm được.

Nếu bạn mong chờ những pha hành động hoành tráng, ác liệt và gay cấn như trong District 9 thì xin chia buồn khi phải nói rằng nó sẽ không xuất hiện trong Elysium. Đạo diễn Blomkamp đã giảm nhẹ mức độ bạo lực trong các cảnh hành động cũng như không tường thuật rõ về trình tự chiến đấu, thay vào đó, ông đem đến một cái nhìn khác về bạo lực rằng không phải chỉ có cảnh đánh đấm mới là bạo lực, mà ngay cả thái độ thờ ơ, lãnh cảm của con người cũng là bạo lực.

Bộ phim mắc một lỗi lớn trong việc tạo đất diễn cho các nhân vật thể hiện vai trò của mình. Bởi quá tham lam trong việc muốn kể lại câu chuyện qua nhiều cái nhìn từ nhiều tuyến nhân vật mà kết quả là mỗi nhân vật, chính họ cũng không thể hiện được hết vai diễn của mình. Tệ hơn nữa, phim dù cho khán giả thấy nỗ lực muốn truyền tải điều gì đó thật sâu sắc nhưng cuối cùng vẫn quay về với thông điệp  ngây thơ không tưởng, rằng người nghèo bị áp bức thì sẽ có một anh hùng đứng lên lãnh đạo họ giành lại quyền lợi từ người giàu.

Và với cách tổ chức câu chuyện như vậy, dù bộ phim quy tụ nhiều ngôi sao có tiếng như Matt Damon vai Max, Jodie Foster vai bộ trưởng bộ quốc phòng (người từng 2 lần đoạt giải Oscar) hay Alice Braga vai người bạn cũ của Max, William Fichtner, Diego Luna… song tất cả đều không đủ thời lượng và cơ hội để thể hiện được hết tài năng trong vai diễn của mình. Tuy nhiên chắc chắn người xem sẽ vẫn nhớ tới một anh chàng Max mạnh mẽ có vẻ ngoài cơ bắp, đôi lúc có phần dữ dằn nhưng bên trong luôn giàu lòng yêu thương hay Bà Bộ trưởng Foster lãnh đạm, độc ác và tàn bạo với đôi mắt sắc xoáy vào người đối diện.

Cuối cùng, bộ phim dù cho không thực sự thành công bởi sự thiếu sót về kịch bản, đạo diễn nhưng vẫn không thể phủ nhận sự nỗ lực đáng được trân trọng của đạo diễn Blomkamp khi xây dựng nên bộ phim không xuất sắc nhưng chỉn chu, sống động và rất chân thực. Hãy thử xem phim và đưa ra cảm nhận của riêng bạn trong phần comment bên dưới nhé!

 

LEAVE A REPLY