Black Nativity – Ten Tickers Movie Review

0
540

Nếu như các bạn đã biết tới serie nổi tiếng: American Horror Story thì chắc hẳn không thể không ấn tượng với vai diễn Ramona Royale do nữ diễn viên đại tài Angela Basset thủ vai. Cô từng thực hiện thành công các vai miêu tả cuộc sống thực tế của phụ nữ. Chào mừng quay trở lại với Ten Tickers và sau đây là những review về Black Nativity – tác phẩm ít người biết tới có sự tham gia từ cô.

Bộ phim kể về Langston – cậu được cha mẹ đặt tên theo vị họa sĩ nổi tiếng Langston Hughes. Một thiếu niên bình thường – luôn dành thời gian rảnh cùng với bạn bè gây náo động con phố buồn tẻ Baltimore, nhưng Langston không thể nào thoát khỏi những cảm xúc hỗn loạn trong tâm hồn bắt nguồn từ tình trạng rạn nứt của gia đình mình. Mẹ anh làm rất nhiều công việc và luôn luôn về trễ để trang trải cuộc sống, cha anh thì đã đi xa. Thậm chí, Langston còn chưa bao giờ bao giờ được gặp ông bà.

Với nỗ lực cuối cùng, tránh bị đuổi ra khỏi nhà, mẹ anh quyết định gửi con trai mình đến đón Giáng Sinh cùng cha cô, Đức cha Cobb và vợ anh tại thành phố New York. Sau khi giới thiệu sơ lược về cuộc sống ở “The Big Apple”, Langston nhanh chóng thấy chán nản khi ông bà liên tục từ chối nói về việc tại sao mẹ của anh lại bị xua đuổi từ nhiều năm về trước. Vì vậy, anh quyết định phải hành động quyết liệt để chăm sóc cho bản thân và mẹ. Tuy nhiên, nhờ “sự can thiệp của Thiên Chúa”, thay vì lên hành trình tìm hiểu về quá khứ đã có những gì xảy ra, Langston học cách chữa lành vết thương tinh thần còn nán lại ở hiện tại trong chính mình cũng như mọi người xung quanh.

Chỉ đạo sản xuất Harlem Renaissance và nghệ sĩ Mỹ da đen Langston Hughes đã viết lên vở kịch sân khấu Black Nativity. Đó là một câu chuyện Giáng Sinh cổ điển, nhưng tại đây những bài hát Giáng Sinh truyền thống được thực hiện theo phong cách phúc âm và thường kết hợp với nhạc gõ châu Phi cùng các yếu tố độc đáo, sáng tạo khác. Tác phẩm nhạc kịch này của Hughes chính xác không thích hợp đi kèm nhạc phim bình thường.

Nhà văn kiêm đạo diễn Kasi Lemmons xứng đáng nhận lời khen ngợi, vì đã có thể chuyển thể Black Nativity phù hợp với cấu trúc tiêu chuẩn một bộ phim 3 phân cảnh, mà không hoàn toàn làm mất đi bản chất trong tác phẩm của Hughes. Lemmons thậm chí còn thành công khi phát triển chủ đề, bằng cách thay đổi cách thiết lập hiện tại và mở rộng phạm vi câu chuyện. Thật không may, khi xem xét tổng thể, bộ phim chỉ đáp ứng một phần nội dung. Và điều này sẽ tùy thuộc vào cách bạn tiếp nhận nó, tốt hay xấu, thậm chí là thành công hay một thảm họa.

Cách kể chuyện của Lemmons đôi khi vụng về, dẫn đến Black Nativity không phải lúc nào cũng diễn ra đủ để đáp ứng người xem. Cuối cùng, một vài chủ đề cốt truyện quan trọng lơ lửng, và hơn thế nữa là thất bại khi đem tới tinh thần của bản gốc. Thứ giúp giữ lại bộ phim chính là Lemmons có khả năng rời khỏi nét đặc trưng cá nhân trên tài liệu, khiến khán giả cảm thấy bộ phim như một kiệt tác từ vị đao diễn thực sự. Tương tự như vậy, dàn diễn viên trong phim cũng là một trong những nhân tố giúp thu hút mọi người bằng tài năng diễn xuất và âm nhạc của mình.

Các cảnh trên phim được Lemmons và nhiếp ảnh gia Anastas N. Michos dàn dựng như một túi hỗn hợp. Những phút đầu của bộ phim có một số khung đoạn và âm nhạc khá mê hoặc, thể hiện như một giấc mơ, show diễn thực sự; trong khi đó các phân khúc khác lại ít hấp dẫn và u ám. Và Terilyn A. Shropshire đã cứu vãn cảnh phim vụng về cả ở thiết kế lẫn hình ảnh.

Nhà soạn nhạc Laura Kerpman và Raphael Saadiq tạo ra bản OST cho bộ phim từ những bài hát Giáng Sinh gốc được pha trộn với các giai điệu nổi tiếng khác thuộc thể loại rap, R&B và thánh ca. Chính thứ âm nhạc này đã khiến người xem vô cùng ấn tượng, đặc biệt các diễn viên thể hiện chúng cũng tương đối phù hợp.

Với vai diễn Langston, đây là lần đầu tiên Jacob Latimore ra mắt khán giả. Cậu thành công mang tới một chàng thiếu niên ủ rũ, dễ bị tổn thương qua từng lời nói và khúc hát. Tuy nhiên, khi chàng trai ấy bắt đầu giận dữ hay quyết tâm tìm hiểu quá khứ của gia đình, thì Latimore lại không thực hiện được như mong đợi. May mắn thay, người mẹ độc lập trong cuộc sống, hết mình làm việc chăm chỉ: Naima đã tạo nên sự khác biệt, khiến người xem bỏ qua cho Langston. Từng đoạt giải Oscar, Jennifer Hudson dễ dàng truyền tải được những thất vọng, nỗi sợ hãi và bản chất của một người mẹ đối với cuộc sống. Cô mang tới một màn trình diễn rất xuất sắc.

Forest Whitaker và Angela Bassett cũng đều thể hiện xuất sắc khi vào vai ông bà Reverend Cobbs – những con người khuôn mẫu nhưng trong tâm trí vẫn luôn day dứt. Trong khi đó, các nhân vật phụ khác như: người đàn ông khôn ngoan, bà bầu vô gia cư và một thiên thần hộ mệnh. Tất cả đều để lại ấn tượng cho khán giả nhờ tài năng diễn xuất của Vondie Curtis Hall, Grace Gibson, Mary J. Blige.

Cuối cùng, Tyrese Gibson – Roman khôn ngoan trong Fast and Furious tiếp tục làm tốt với vai diễn Loot – người Langston gặp gỡ đầu tiên. Đặc biệt nhất trong phim chính là khung đoạn kết, khi tất cả các nhân vật cùng tụ hợp với nhau, và tất cả diễn viên tài năng kể trên đã mang tới một màn trình diễn thực thụ.

Nhìn chung, Black Nativity tuy còn vụng về trong cách thực hiện, nhưng nó vẫn truyền tải với đủ niềm đam mê và sự tôn kính với tác phẩm gốc của Hughes. Bộ phim thực sự đã thành công hơn là thất bại. Nếu bạn muốn giải trí cùng gia đình trong dịp lễ Giáng Sinh thì đây sẽ là sự lựa chọn không tồi. 

LEAVE A REPLY