The Way Way Back (2013) – Đường Trở Về – Ten Tickers Movie Review

0
208

Có lẽ không nhiều người biết đến tên Nat Faxon. Tuy nhiên, phải kể tới những giải thưởng đáng giá ông đã gặt hái được như: Oscar cùng Quả cầu vàng cho kịch bản chuyển thể xuất sắc nhất. Hãy cùng chúng tôi xem xét tới tác phẩm gây nhiều tranh cải của ông, xem liệu Nat có thực sự là vị đạo diễn tài năng. Chào mừng quay trở lại Ten Tickers và sau đây là những review về The way way back.

Thế giới bộ phim được nhìn qua con mắt của chàng thiếu niên 14 tuổi Ducan. Cậu buộc phải dành mùa hè với mẹ anh: Pam và người tình Trent của bà cùng đứa con gái tuổi teen Trent Steph. Trent đã mời họ đến nghỉ dưỡng tại ngôi nhà trên bờ biển Massachusetts. Điều này khiến Ducan chán ngấy, vì vậy cậu quyết định lẻn ra ngoài ở một mình ngay khi có thể.

Và cuộc sống quanh cậu lại tiếp tục thay đổi khi Ducan lang thang vào công viên nước Wizz: một trung tâm giải trí địa phương chưa được cải tạo trong hơn 30 năm qua. Tại đây, anh được nhận vào làm việc cho vị quản lý khó tính Owen. Ông ta luôn tìm cách gây khó dễ cho cậu bởi muốn khích lệ Ducan hãy bò ra khỏi vỏ bọc bản thân, kể cả khi phải bơi ngược dòng với tất cả mọi người thì đó cũng là con đường của riêng mình.

Bộ phim là câu truyện xoay quanh những nhân vật bình thường, khuôn mẫu. Tất cả họ đều được nhận xét khách quan qua lời kể của Ducan. Vấn đề là, khi Ducan đến tuổi trưởng thành và bắt đầu có cái nhìn sâu sắc hơn về thế giới, thì cách The way way back thể hiện con người cũng như các cuộc xung đột xung quanh nhân vật chính lại không tiến triển thêm. Thay vì thừa nhận rằng Ducan hoàn toàn không hiểu rõ vấn đề, câu truyện chỉ nói về những gì anh ta từng tin trước đây là không đúng.

Nói cách khác, đạo diễn Nat Faxon và diễn viên phụ Jim Rash đã tạo ra một kịch bản quá lạc quan, đem tới cái nhìn lãng mạn ở tuổi thanh thiếu niên. Ngoài ra, bộ phim còn mang đến 2 khía cạnh là: một Ducan yêu thích sự giả tạo của công viên nước nơi cậu gặp được người bạn tốt, và cách mà những người lớn bên cạnh cuộc đời cậu sẵn sàng chấp nhận một mối quan hệ dù không hạnh phúc, thay vì buộc phải đối mặt với việc: già đi và ở một mình. Đó là một ý tưởng tốt, nhưng là khía cạnh của câu truyện đằng sau còn dang dở.

Tổng thể nội dung có vẻ đáng thất vọng, tuy nhiên nhờ dàn diễn viên chính tài năng mà bộ phim đã có thể mang tới những nét hài hước và đáng yêu, chiều lòng người xem. Steve Carell trong vai Trent một lần nữa chứng tỏ bản thân rõ nét hơn. Anh đã truyền tải thành công người cha luôn mặc cảm tội lỗi, giúp khán giả hiễu rõ hơn chiều sâu cảm xúc nhân vật. Tương tự vậy, Collete cũng thể hiện sự bất ổn cảm xúc của bà mẹ Pam sau vẻ bề ngoài xinh đẹp. Tuy nhiên, trong khi đó thì vai diễn Owen lại chưa được Rockwell thực hiện tốt, mặc dù vẻ quyến rũ của nhân vật, anh có thể dễ dàng làm được.

Và đương nhiên không thể không nhắc tới cậu nhóc Ducan do James thủ vai. Cậu cố tình màn tới một chàng thiếu niên đa cảm. Ngoài ra, có thể nhắc tới một vài diễn viên phụ không nổi bật cho lắm, như: Cặp đôi Rob Corddry, Amanda Peet trong vai bạn của Trent, và Levin với nhân vật Steph cùng cô hàng xóm Ducan phải lòng: Susanna do Robb thủ vai.

Cả 2 nhà biên kịch Faxon và Rash đều đã thắng giải Oscar cho tác phẩm The Descendants với nhà làm phim Alexander Payne. Nhưng trong The way way back, sự thiếu kinh nghiệm khi chỉ đạo sản xuất, mà họ khiến nó trở nên tầm thường về việc xây dựng hình ảnh cũng như các hiệu ứng. Mặc dù vậy, cũng khá khen cho vài cảnh sáng tạo của bộ phim.

Nói tóm lại, bởi The way way back là tác phẩm đầu tay do Faxon và Rash làm nên còn có khá nhiều sai xót. Chưa thực sự xuất sắc nhưng tôi thực sự khuyên bạn cũng nên thử thưởng thức nó. Và đừng quên Like, Share và Subcribe Ten Tickers Movies để cập nhật những video mới nhất. Xin chào và hẹn gặp lại.

LEAVE A REPLY